Ký ức thời thơ ấu với ngôi trường tiểu học xưa50 Năm Ngôi Trrường Đã Mất Tên Trường Sư Phạm Saigon












Tuổi thơ như một chuyến tàu, lướt nhanh qua những bến bờ kỷ niệm. Trong hành trình ấy, ngôi trường tiểu học xưa cũ vẫn luôn là một ga tàu đặc biệt, nơi tôi cất giữ những hồi ức ngọt ngào và trong trẻo nhất. Dù thời gian đã nhuốm màu lên mái tóc, nhưng mỗi khi nhớ về, tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp, thân thương như ngày nào.

Ngôi trường nằm lặng lẽ cuối con hẻm nhỏ, ẩn mình dưới tán cây me cổ thụ. Những bức tường vôi vàng đã sờn màu, hàng ngói đỏ đã rêu phong, nhưng tất cả toát lên vẻ đẹp bình dị và thân quen đến lạ. Ngày đầu tiên cắp sách đến trường, tôi còn rụt rè nép sau lưng mẹ, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. Tiếng trống trường vang lên giòn giã, báo hiệu một chương mới trong cuộc đời tôi đã bắt đầu.

Những năm tháng tiểu học là chuỗi ngày khám phá đầy thú vị. Tôi còn nhớ như in lớp học nhỏ với bàn ghế gỗ đã cũ, những trang sách thơm mùi giấy mới, và giọng giảng bài ấm áp của cô giáo. Cô không chỉ dạy chúng tôi con chữ, phép tính, mà còn dạy chúng tôi cách yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm. Những bài học đạo đức, những câu chuyện cổ tích, những lời khuyên chân thành của cô đã vun đắp cho tâm hồn non nớt của chúng tôi, giúp chúng tôi trở thành những người tốt.

Sân trường rộng lớn là nơi chúng tôi thỏa sức nô đùa, chạy nhảy. Những trò chơi dân gian như ô ăn quan, nhảy dây, đá cầu đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ. Vào những giờ ra chơi, tiếng cười nói rộn rã vang vọng cả một góc trời. Chúng tôi cùng nhau chia sẻ những viên kẹo ngọt ngào, những mẩu chuyện vui, và cả những bí mật thầm kín. Tình bạn trong sáng, hồn nhiên ấy đã trở thành hành trang quý giá theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành.

Trong những kỷ niệm đáng nhớ, có lẽ ký ức về buổi cắm trại hè là sâu sắc nhất. Chúng tôi cùng nhau dựng lều, đốt lửa trại, ca hát và kể chuyện ma. Đêm xuống, cả bọn túm tụm lại, ngước nhìn bầu trời đầy sao và mơ về những ước mơ tươi đẹp. Tôi nhớ mãi lời hứa hẹn của chúng tôi: "Dù sau này có đi đâu, làm gì, chúng ta vẫn sẽ luôn là bạn tốt của nhau".

Thời gian trôi qua, chúng tôi lớn lên, mỗi người một ngả. Ngôi trường tiểu học xưa cũng dần thay đổi. Những dãy nhà cũ kỹ được thay thế bằng những tòa nhà cao tầng, sân trường được lát gạch khang trang hơn. Nhưng dù vậy, ký ức về ngôi trường xưa vẫn luôn sống mãi trong trái tim tôi. Mỗi khi có dịp ghé thăm, tôi lại bồi hồi xúc động khi nhìn thấy những hàng cây phượng vĩ vẫn nở rộ mỗi độ hè về, những bức tường vôi vàng vẫn in đậm dấu ấn thời gian.

Ngôi trường tiểu học không chỉ là nơi tôi học chữ, mà còn là nơi tôi học làm người. Nơi đây đã ươm mầm cho những ước mơ, vun đắp cho những tình bạn đẹp, và trao cho tôi những hành trang quý giá để bước vào đời. Tôi luôn biết ơn ngôi trường, thầy cô, và những người bạn đã cùng tôi trải qua những năm tháng tuổi thơ tươi đẹp.

Giờ đây, khi đã trưởng thành, tôi vẫn thường nhớ về ngôi trường tiểu học xưa với tất cả tình yêu và lòng biết ơn. Những kỷ niệm ngọt ngào ấy sẽ mãi là hành trang quý giá, là nguồn động lực giúp tôi vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Bởi vì, trong trái tim tôi, ngôi trường tiểu học xưa vẫn luôn là một phần không thể thiếu, là quê hương của tâm hồn, là nơi tôi thuộc về.
P/s : Hình ảnh và bài văn do Trí Tuệ Nhân Tạo AI thực hiện theo câu lệnh của tôi